7 lý do vì sao con người dễ có suy nghĩ tiêu cực

Life is hard

 

Tác giả:

Loretta Breuning

Bộ não con người nhìn nhận thế giới qua lăng kính rất ảm đạm: tìm kiếm cái xấu nhưng lại bỏ qua cái tốt. Bạn không hề nhận thức được điều này đâu, nhưng biết được cơ chế hoạt động của nó như thế nào cũng rất có ích. Nếu không thì bạn sẽ khăng khăng mà cãi “Tôi không hề lờ đi cái tích cực” và “cái xấu trong đời tôi đúng là thật.”

  1. Não người được thiết kế để học hỏi từ cơn đau

Não tiến hóa để ngăn bạn không bị chạm vào một chiếc chảo nóng lần thứ 2.  Đau, hoặc tổn thương, làm dấy lên làn sóng cortisol, “chất stress hay chât căng thẳng.” Cortisol liên kết với mọi nơ ron thần kinh đang hoạt động tại thời điểm đó, cho nên trong lần đau tiếp theo, bạn sẽ kích hoạt nó nhanh hơn để tránh bị đau. Tổ tiên của chúng ta sống sót được là vì họ dự đoán được cơn đau, và hành động để tránh nó.

  1. Động vật có vú tiến hóa với tổn thương xã hội

Sự giúp đỡ từ người khác thúc đẩy bản chất sinh tồn. Não của động vật có vú thưởng cho chủ thể chất hạnh phúc (oxytocin) khi nó thấy tìm ra được sự trợ giúp an toàn cho mình, và nó cũng báo động bằng cortisol khi bị tách ra khỏi vùng an toàn đó. Nó cũng báo động khi nhận ra đồng loại của mình bị báo động, nhờ vào các tế bào gương[1]. Tất nhiên, gắn chặt với đồng loại cũng có cái bất lợi, cho nên não của động vật có vú thường xuyên đánh giá tổn thương vì bị cô lập với tổn thương do bỏ lỡ cơ hội.

  1. Cortisol luôn triệu hồi sự chú ý

Cortisol đáng sợ vì cái cách nó hoạt động – nó kích thích bạn quên đi tất cả, ngoại trừ việc ngăn chặn nó. Nếu tổ tiên của chúng ta nhìn thấy sư tử khi đang kiếm ăn, cortisol kích thích họ chỉ tập trung vào con sư tử, mặc dù lúc đó họ đang vô cùng đói. Nếu vì trèo lên cây mà thoát được, thì cảm giác nhẹ nhõm sẽ ra tín hiệu để họ chỉ tìm kiếm cây cối mà thôi. Ngày nay không phải lúc nào chúng ta cũng biết lý do kích hoạt lượng cortisol, nên cũng không phải lúc nào cũng biết cách để ngăn nó lại. Nếu bánh pizza đã từng ngăn được nó, thì não người sẽ học cách tìm kiếm pizza. Xao lãng không cứu bạn khỏi kẻ thù được, nhưng nó trì hoãn tiên lượng về cơn đau (hay thương tổn.)

  1. Não người lọc thông tin

Thế giới tràn vào các giác quan và mang theo nhiều chi tiết hơn mức chúng ta có thể xử lý, nên chúng ta luôn phải lọc nó. Chúng ta không chú ý đến cơ chế lọc này vì dòng điện trong não người chảy như dòng nước trong cơn bão, tìm kiếm các ngóc ngách có ít chướng ngại vật nhất. Những con đường của bạn được tạo nên bởi những kinh nghiệm cá nhân trong quá khứ chỉ của riêng bạn. Nơ ron liên kết lại khi các hóa chất vui hoặc buồn dân lên, nên chúng ta đều nhìn thế giới qua lăng kính của những thành tựu hay tổn thương đã trải qua.

  1. Thất vọng kích hoạt cortisol

Bạn nhận thức được rằng thất vọng không đe dọa đến mạng sống, nhưng về bản chất, bạn phải biết khi nào ngừng đuổi theo linh dương đang chạy bán mạng để thoát thân. Những cảm xúc buồn bã là tín hiệu của não khi những mong đợi về thành công không trở thành hiện thực. Nó ngăn chúng ta tiếp tục đầu tư vào kế hoạch A, và bắt đầu lên phương án B, dù cho chúng ta rất muốn được tận hưởng cảm giác thỏa mãn khi nghĩ về những thành công được mong đợi. Cho nên cho dù bạn khá thành công khi có được điều mình cần, thì cortisol cũng vẫn đi theo bạn.

  1. So sánh với người khác là đặc tính cố hữu của động vật có vú

Về bản chất, các thuộc tính xã hội trải khắp gen của bạn, và sự chọn lọc tự nhiên xây dựng nên bộ não không ngừng so sánh mình với người khác. Khi bộ não của bạn nhận thấy bạn đang ở thế yếu, nó sẽ giải phóng chất cortisol và bạn phải thu mình lại để tránh xung đột. Khi nó thấy bạn ở thế mạnh, nó giải phóng chất serotonin để khẳng định cảm giác an toàn. Thế nhưng chất serotinin sẽ mau chóng được chuyển hóa, vì vậy bạn phải cố gắng hơn để có thêm nó. Bạn sẽ nỗ lực theo cái cách bạn đã thành công, vì nó tạo thành một đường mòn trong não của bạn. Có lúc bạn nhận được sự thất vọng từ bên ngoài, thay vì được thành công. Não người được thiết kế để chấm dứt sự so sánh với rất nhiều cortisol!

  1. Tổn thương thời niên thiếu tạo nền tảng cho hệ thống thần kinh của bạn

Những đường mòn thần kinh được xây dựng trong thời niên thiếu trở thành những quốc lộ lớn trong não người, vì được bổ sung chất myelin. Dưỡng chất này bao bọc dây thần kinh, làm cho chúng phát điện với tốc độ cực cao, nhưng myelin chỉ dồi dào trước khi trẻ được 8 tuổi và trong độ tuổi dậy thì. Con người chúng ta xây dựng hệ thần kinh từ kinh nghiệm sống của bản thân, chứ không phải bộ não và kinh nghiệm do tổ tiên truyền lại. Khi mới sinh, chúng ta yếu ớt và dễ tổn thương. Chất cortisol dâng lên khi chúng ta không có được cái mình cần. Đó chính là cái máy kích hoạt những cơn khóc, một trong những hành vi bản năng hiếm hoi của con người. Nên đường mòn đầu tiên trong não người – nền tảng cho những đường mòn còn lại – chính là cảm giác về sự bất lực trước những nhu cầu cấp bách. Giai đoạn dậy thì bổ sung thêm nhiều tầng nhu cầu nữa, vì vậy lại có thêm chất myelin.

Là động vật có vú quả không hề dễ dàng! Nhưng khi hiểu được đặc tính tiêu cực tự nhiên của mình, chúng ta có thể xây dựng những lăng kính tương ứng để biến nó thành tích cực. Bài tiếp theo sẽ hướng dẫn cách tập luyện để hướng não người suy nghĩ tích cực, thay vì bản chất tiêu cực của nó.

[1] Nhóm tế bào thần kinh trong đầu, đóng vai trò cái gương, phản ánh lại, hoặc bắt chước lại những động tác mà mắt động vật theo dõi được trên sinh vật khác.

Advertisements

My pet – I am not an animal lover

[VIE version is below]

I am not an animal lover. The feelings of something moving under my hand gives me goose bumps. I fear of insects or crawling things such as snakes, or small ones like mouses. They all give me the creeps only by sight. Actually, I rarely confessed to my kids that fear, merely showing the expression of hate.

That sounds odd, as I used to live near the animals during my childhood even we lived in a town. Daddy liked to raise farm animals such as chickens, gooses, or ducks, and pets like dogs and cats. I was familiar with the sight of chickens or cocks around my house. Taking the eggs, feeding chickens with rice, even recognising which one got a flu, were my duties. They were not considered as pets, of course, as we raised them for the eggs or their meat.

But hold on…. I used to have pets, or more accurately speaking, my family used to have pets. When I was younger, at 5 or 6, I made friend with a dog. I called it Bong as its hair was oddly white, all over the body. I was not afraid of holding it, may be due to its thick hair, which prevented me from touching its skin to feel the movement. Then one day we lost it, don’t remember if I cried, but every time thinking about it, I still feel the pain or the pity… That happened again when I was at secondary school, we raised a German dog. It was big, although I named it Mini. There was even a story about that name, when I described it as a literature assignment, my teacher corrected the name as Mimi, and marked it with a question: “How come a dog has a name of Mimi? Are you describing a cat or a dog?” That makes me laugh every time thinking about that assignment. It stayed with us for 3 years or so, and then daddy sold it out. I was washing when they took it away, and the eyes looking at me when she turned her head back haunted me. I never say I love Bong, or Mini, but I was sad when they got away from my life, as I lose something valuable.

When we moved to a new house, no more chickens, no more ducks. Mommy brought me cat, a baby cat. I accepted to take care of it, but not until many years later did mommy find out I hate cats. Yeah, seeing the pictures of them is very pleasant, but loving them? Never. I shiver every time thinking of a cat racing a mouse, they fight with each other, then the cat eats the mouse. Then whenever it approaches me, I can feel the touch and the smell of a mouse. That’s terrible enough, not mentioning the smell of cat’s output. Urrhhhhh… That might offend cat lover…. but, sorry.

That’s that. I hardly fall in love with any pet. And I think that lasts forever like this. Until one day….


Mình chẳng yêu động vật. Cái cảm giác có gì nhúc nhích dưới tay là đủ làm mình sởn da gà rồi. Mình sợ cả mấy con côn trùng hay con gì bò bò trườn trườn dạng như con rắn, mà kể cả cái con chuột bé tí cũng làm mình tởn. Uh thì với bọn trẻ thì chả bao giờ mình tự nhận là mình sợ, chỉ nói là ghét thôi.

Kể cũng lạ, từ hồi bé thì mình cũng sống gần bọn này rồi. Nhà mình ở thị xã, nhưng mà bố thích nuôi mấy con gia cầm gà vịt ngỗng, rồi cả chó, mèo. Mình quen cái cảnh nhìn đâu cũng thấy gà ngóe rồi. Nhiệm vụ của mình là nhặt trứng, vãi thóc cho gà ăn, thậm chí còn biết nhìn con nào là gà rù. Ờ bọn đấy thì chẳng được coi là thú cưng rồi, chỉ nuôi để lấy trứng lấy thịt ăn thôi.

Nhưng mà từ… Kể ra mình cũng từng có thú cưng, mà nói đúng ra nhà mình từng nuôi thú cưng. Hồi bé bé 5-6 tuổi gì đó, mình kết bạn với một em cún. Mình gọi ẻm là Bông, vì lông ẻm trắng cả người luôn. Ôm ẻm thì mình không sợ, chắc vì lông dày quá nên mình không sờ được đến da. Rồi một hôm ẻm bị bắt đi mất, không biết lúc ý mình có khóc không, nhưng giờ cứ nghĩ đến ẻm là lại thấy nhoi nhói đau, tiếc tiếc. Còn 1 em nữa hồi mình học cấp 2, em bẹc giê Đức to đùng. Thế mà mình gọi ẻm là Mini. Cái tên ý cũng có hẳn một câu chuyện. Số là mình làm bài văn tả con chó nhà em, cô giáo gạch đít tên Mini, sửa lại thành Mimi, rồi cô phê bên cạnh là “Sao chó lại tên là Mimi? Em tả chó hay tả mèo?” Đến giờ nghĩ lại vẫn cười ngặt nghẽo. Ẻm ở được với mình 3 năm gì đó rồi bố bán ẻm đi. Lúc người đến dắt ẻm mình còn đang rửa bát, cái ánh mắt em ngoái lại nhìn vẫn ám ảnh mình từ đó đến giờ. Chẳng bao giờ mình nghĩ mình yêu Bông hay yêu Mini, nhưng mà mỗi lần nghĩ đến chuyện mất ẻm là lại thấy tiếc như mất cái gì quý giá.

Rồi nhà mình chuyển nhà, hết gà, hết vịt. Mẹ mua cho mình 1 con mèo, con mèo con. Mình nhận chăm nó, nhưng mà mãi mấy năm sau mẹ mới phát hiện ra mình ghét mèo. Ừ, ngắm bọn nó trên ảnh thì đẹp đấy, nhưng mà thích chúng nó hả? Đừng hòng. Cứ mỗi lần nghĩ đến chuyện nó vờn con chuột, vật nhau, rồi ăn thịt con chuột là mình rùng mình rồi. Cứ mỗi lần nó mon men lại gần là mình lại như ngửi thấy mùi chuột. Đó là còn chưa kể đến cái mùi nước tè hya mùi phân mèo chua lòm lòm. Eo ui… Xin lỗi mấy bác yêu mèo…

Thế đấy. Mình gần như chưa từng yêu em thú cưng nào cả. Cứ tưởng sẽ mãi mãi là như thế… Cho đến một ngày…

 

 

ROSE – Hà Yên dịch

14192598_1736329979967212_5823101681156445886_n

Hôm nay mình có một niềm vui nho nhỏ. Cuốn Rose in bloom đã được phát hành. Đã dịch truyện lâu rồi nhưng khi nhìn thấy tác phẩm của mình lên kệ cũng có cảm giác xốn xang khó tả.

Các bạn có thời gian thì ra hiệu sách ẵm em nó về nhé. Đây là một tác phẩm của nhà văn Louisa May Alcott, kể về một cô gái ở thế kỷ XIX nhưng rất cá tính và hiện đại. Cuốn truyện không chỉ nói về tình yêu, mà còn lồng ghép triết lý sống gần gũi, giản dị nhưng ý nghĩa.

Tác giả rất tài tình khi viết nên một câu chuyện đầy tính nhạc, lúc hân hoan lúc trầm lặng, có những khúc bi ai nhưng vẫn toát lên tình yêu cuộc sống và niềm lạc quan vô bờ bến.

Với nội dung trong sáng và nhẹ nhàng, mình nghĩ các bậc phụ huynh cũng có thể chọn cho các con ở lứa tuổi trung học đọc vì ngôn từ và cảm xúc trong truyện đều rất tươi mới và thuần khiết.

 

 

Sugar Daddy: Giới thiệu

SUGAR DADDY

Tác giả: Lisa Kleypas
Cùng bộ: Travis Family (Travis Family #1)
Số chương: 25

Người dịch: Hà Yên (littlethornbird)
Biên tập: Hà Yên (littlethornbird)
Beta: Mot_sach09 (TVE)

Sugar daddy

Giới thiệu tác phẩm:

Lisa Kleypas đã mê hoặc hàng triệu độc giả bằng những cuốn tiểu thuyết đắm say đầy sức cám dỗ. Và giờ bà kể một câu chuyện để khắc họa những nhân vật có tính cách không thể lãng quên…

NÀNG – XUẤT THÂN TỪ KHU Ổ CHUỘT

Liberty Jones có mơ ước và quyết tâm rời xa khỏi khu Welcome, Texas – nếu cô có thể ngăn được trái tim hoang dã thống trị lý trí của mình. Hardy Cates xem Liberty hoàn toàn là trái cấm. Tham vọng của chàng rộng lớn hơn cả Welcome, và Liberty Jones đơn giản là một phiền phức không cần tới. Nhưng một ma lực mãnh liệt kéo họ lại với nhau bằng sức hút nguy hiểm mạnh mẽ hơn chính bản thân họ.

CHÀNG – NGƯỜI NÀNG KHÔNG THỂ VỚI TỚI

Khi Hardy ra đi để theo đuổi hoài bão của mình, Liberty nhận ra mình trơ trọi một mình với đứa em gái bé bỏng. Rồi nàng nhanh chóng thấy mình mụ mị đi vì một nhà tài phiệt – một Đại gia, như người ta nói. Nhưng mối quan hệ của họ còn sâu sắc hơn người ta vẫn nghĩ, rồi Liberty dần dần khám phá ra những bí ẩn xung quanh quá khứ của gia đình mình.

LIỆU HỌ SẼ TÌM THẤY TÌNH YÊU HAY NỖI ĐAU SẼ CHIA CẮT HỌ MÃI MÃI?

Hai chàng trai. Một cô gái. Chỉ một lựa chọn có thể mang lại hạnh phúc hay hủy hoại cuộc đời cô. Một cô gái mà bạn sẽ dõi theo từng bước chân. Một câu chuyện tình sẽ không bao giờ trôi vào quên lãng.

Smooth Talking Stranger: Nice idioms

Take the bull by the horns: biết khó mà vẫn làm (Although he knows his parents hate his girlfriend, he still takes the bull by the horns. )

Get relaxed and pampered: xả hơi và nuông chiều bản thân

To bring on one’s own tree: tự làm tự chịu

To make a pass at somebody: tán tỉnh ai

To thaw someone out: sưởi ấm, to warm sb up

To spoil somebody rotten: to do whatever someone wants you to do or to give them anything they want nuông chiều ai

There are rewards to be gained from the effort, even if it fails

To have it out with somebody: to have a quarrel with somebody

hit it off with somebody: tâm đầu ý hợp với ai

To stand one’s ground with somebody: giữ vững lập trường trước ai

Smooth Talking Stranger: Phần kết

smooth-talking-stranger1

Jack đón tôi ở sân bay sau khi hội thảo ở Colorado kết thúc, tôi có tham dự vào hội thảo, lên ý tưởng cho một vài biên tập viên tạp chí, và bán một cột báo tự do dự kiến có tên là, “Sáu Chiến lược Tìm kiếm và Gìn giữ Hạnh Phúc.” Đó là một hội thảo rất hay, nhưng tôi nóng lòng muốn về nhà.

Sau gần một năm kết hôn, bốn ngày này là khoảng thời gian tôi và Jack xa nhau lâu nhất. Tôi gọi cho anh thường xuyên, kể cho anh nghe về những người tôi gặp, về những điều mới mẻ tôi biết, về những ý tưởng cho những bài báo hay chuyên mục sắp tới. Còn Jack kể cho nghe về bữa tối của anh với Hardy và Haven, rằng Carrington đã hạ thủy chiếc xuồng của con bế, và lần tái khám của Joe cho kết quả tốt. Mỗi đêm, Jack lại kể cho tôi nghe mọi chuyện về Luke, và tôi ngấu nghiến từng mẩu thông tin.

Hơi thở tôi nghẹn lại khi thấy chồng đứng chờ tôi ở nơi nhận hành lý. Anh đẹp trai và gợi tình đen tối, kiểu đàn ông hấp dẫn mọi tia nhìn của phụ nữ mà không cần cố, nhưng anh thờ ơ với mọi thứ ngoại trừ tôi. Khi anh thấy tôi đi về phía mình, anh vươn tới chỉ với ba sải chân, và cái miệng ấm áp của anh đã ở trên miệng tôi. Cơ thể anh rắn và che chở. Và dù tôi không hối hận vì đã đi dự hội thảo, thì cũng nhận ra răng tôi không hề cảm thấy cảm giác tuyệt vời này từ khi xa anh.

“Luke thế nào rồi?” là câu đầu tiên tôi hỏi anh, và Jack làm tôi mua với câu chuyện anh bón sốt táo bằng thìa cho bé, và Luke túm ngay lấy một nắm sốt rồi bôi luôn lên tóc mình.

Chúng tôi lấy hành lý, rồi Jack lái xe đưa tôi về căn hộ của chúng tôi ở 1800 đường Main. Chúng tôi dường như không thể ngừng nói chuyện, dù chúng tôi nói với nhau hàng ngày khi ở xa nhau. Khi tôi hỏi anh xem anh có tập thể dục nhiều hơn bình thường không, thì anh nói đó là cách duy nhất để làm dịu đi sự bí bách tình dục của anh. Anh nói tôi sẽ bận rộn một thời gian, để bù đắp lại cho anh, và tôi nói được thôi.

Tôi nhón chân lên và hôn anh khi thang máy chạy lên, và anh hôn lại tôi cho đến khi tôi gần như không thở nổi.

“Ella,” anh thì thào, giữ khuôn mặt đỏ lựng trong tay anh, “bốn ngày không có em, dài như bốn tháng vậy. Nếu anh nghĩ nó như thế thì làm sao anh lại chờ lâu thế mới gặp em nhỉ?”

“Vì anh đi chơi với nhiều người giữ chỗ quá mà,” tôi nói với anh.

Nụ cười nhăn nhở trên khuôn mặt anh trước anh lại hôn tôi. “Lúc đó anh không biết mình đang bỏ lỡ điều gì.”

Khi Jack xách va ly, tôi vội vã chạy nhào ra hành lang đến phòng, tim tôi đập nhanh mong đợi. Tôi bấm chuông, và cô giữ trẻ mở cửa ngay khi Jack theo kịp tôi.

“Chào mừng về nhà, chị Travis,” cô reo lên.

“Cảm ơn em. Về nhà thích quá. Luke đâu rồi?”

“Trong phòng trẻ. Chúng tôi đang chơi với đoàn tàu của bé. Cậu bé rất ngoan khi chị không có nhà.”

Thả ví xuống cạnh cửa, quẳng áo khoác lên sofa, tôi đi qua cửa vào phòng trẻ. Căn phòng sơn màu xanh lá và xanh biển nhẹ nhàng, một bức tường vẽ xe ô tô và xe tải với những khuôn mặt vui vẻ, và một tấm thảm trải in những con đường và đường ray tàu.

Con trai tôi đang tự ngồi, nắm chiếc tàu điện bằng gỗ trong tay, cố xoay bánh bằng tay mình.

“Luke ơi,” tôi gọi khẽ, không muốn làm bé giật mình. “Mẹ về rồi này. Mẹ đây nàu. Ôi, mẹ nhớ con quá, con bé bỏng.”

Luke nhìn lên tôi với đôi mắt tròn xanh và thả cái xe tải xuống, đôi bàn tay nhỏ xíu treo lơ lửng ở lưng chừng. Một nụ cười tươi rói nở ra trên mặt bé, để lộ ra một chiếc răng mới nhú. Bé nâng đôi tay về phía tôi.

“Mẹ,” bé nói.

Tôi sững lại vì tiếng gọi. Và bước ngay đến bên con.

Smooth Talking Stranger: Review

smooth-talking-stranger4

Đây là một cuốn mình dịch cẩn trọng vô cùng, tất cả mọi lời nói, mọi hành động của nhân vật đều có ý nghĩa. Một cuốn truyện mà không có lấy một tình tiết nào thừa thãi, một cuốn truyện mà mọi lời thoại đều có ẩn ý mô tả sắc bén tính cách nhân vật. Một cuốn truyện không thu hút vì những bước ngoặt giật gân hay cao trào tình cảm, nói đơn giản dễ hiểu là chẳng có tí “ngược” nào hết. Thế mà sức cuốn hút vẫn rất lớn, đã đọc hết một chương là không thể bỏ cuốn sách xuống được. Thông điệp rất nhẹ nhàng, nhưng rõ ràng: Cứ sống đi, đơn giản hóa mọi chuyện để sống vui vẻ.

Tất cả các nhân vật trong cuốn truyện đều có đời sống riêng, cho dù được miêu tả kỹ càng hay sơ lược thì độc giả cũng hình dung ra được đời sống của họ, cho dù họ là nhân vật chính hay nhân vật phụ, thì cũng đều là những nút thắt quan trọng hình thành nên bức tranh sống động êm ả trong cuộc tình của hai nhân vật chính.

Hiếm khi một cuốn truyện ít tình tiết sôi động lại có thể mang lại cho người đọc cảm giác nhói đau ở ngực, hay buốt đến đầu ngón tay trước những lời nói, cử chỉ của nhân vật.

Đọng lại trong độc giả là ánh mắt điềm tĩnh, đắm đuối của Jack mỗi khi thấy Ella vật lộn để cưỡng lại tình cảm và hạnh phúc của chính mình.

Là cơn run rẩy nức nở của Ella khi thấy mình được cho một cơ hội thứ hai để nói lời yêu, và để thả mình trong tình yêu.

Là cái ôm lúc bình minh để an ủi cho cơn đau sắp tới mà Jack dành cho người mình yêu thương.

Là ánh mắt rạng ngời bừng sáng đầy tình mẫu tử khi Ella nhận được nụ cười đầu tiên từ Luke.

Là cảm giác trống rỗng quen thuộc đến vô vọng của một cô gái chịu đủ sự thiếu thốn và mất mát từ tuổi thơ, cố gồng sức mình nhận thêm đắng cay của số phận với tâm thế của một cái cây, không cảm xúc, không suy nghĩ, không đau khổ.

Là cơn choáng váng đến điếng người của một người đàn ông thoát khỏi cửa tử và biết rằng mình còn sống, khẳng định sự sống của mình bằng cách nguyên thủy nhất, đời nhất, con người nhất.

Là những cuộc nói chuyện đưa đẩy sắc sảo hóm hỉnh, dền dứ nhau, trì níu cảm xúc như kìm nén khoái cảm trong sex.

Và những khoảnh khắc ân ái bùng nổ không khoan nhượng, để nếu tình yêu và đam mê còn chưa được thể hiện qua lời nói, thì cũng được bừng cháy trong từng va chạm vuốt ve họ dành cho nhau.

Là sự chấp nhận bỏ cuộc quân tử đầy thấu hiểu của Dan khi đặt ra một câu hỏi cũng là thông điệp của cả tác phẩm: “Nếu nói chuyện giống như sex, vậy thì sex như thế nào???”

Là một định nghĩa mới cho từ “Acapella” quen thuộc… Rất hóm hỉnh, rất ngọt ngào, rất nghịch ngợm.

Một tác phẩm đẹp, và giản dị. Cứ sống đi, sống đơn giản, và sống vui vẻ! Sống tốt, không có nghĩa là gạt bỏ những điều xấu ra khỏi cuộc sống của mình, mà biến nó thành một phần của cuộc sống để biết yêu quý những phút giây ngọt ngào hơn!

 

 

Smooth Talking Stranger: Chap 23.2

smooth-talking-stranger4“Anh đã hứa tặng mẹ một chiếc xe mới nếu mẹ không làm phiền em trong sáu tháng,” anh nói. “Anh nói nếu anh thấy em nhăn nhó hay buồn phiền sau khi cúp máy với mẹ, thì thỏa thuận sẽ đi tong.”

“Jack Travis!” tôi vừa ngạc nhiên vừa cáu tiết. “Anh định mua mẹ em bằng mấy thứ to tiền như thế mỗi tháng để đẩy lùi sự tiến hóa của nhân loại đấy à?”

“Anh nghi ngờ là mẹ em có thể chịu được lâu đến thế,” anh nói.

Còn về phía gia đình Jack, tôi thấy họ đa màu sắc, tràn ngập tình yêu thương, thích tranh luận và quyến rũ. Họ là một gia đình thật sự, và họ đều dành tình cảm cho tôi, và tôi yêu họ vì điều đó. Tôi nhanh chóng yêu thích bác Churchill, một tâm hồn nhân hậu và hào phóng cho dù ông không chịu nổi mấy trò ngốc nghếch. Chúng tôi tranh luận nhiều chủ đề và trêu tức nhau khi gửi email chọc phá về chính trị, và chúng tôi cười với nhau, ông luôn bắt tôi ngồi cạnh ông trong những buổi tối có cả gia đình.

Sau 2 tuần nằm trong bệnh viện Garner, Joe về nhà để dưỡng sức tại biệt thự River Oaks, làm cho Churchill vui mừng nhiều như sự bực tức của con trai mình.

Joe nói cậu ta muốn sự riêng tư. Cậu ta không thích khi bất kỳ ai đến thăm cậu ta cũng đều gặp bố cậu ta trước. Nhưng với Churchill, gần như không ngại có nhiều phụ nữ trẻ hấp dẫn đến nhà chơi, phản lại rằng nếu Joe không thích thì tốt hơn nên khỏe lên nhanh đi. Kết quả là Joe trở thành một bệnh nhân mẫu mực, quyết tâm phục hồi sức khỏe càng nhanh càng tốt để trốn khỏi ông bố ưa can thiệp của mình.

Tôi kết hôn hai tháng sau khi Jack cầu hôn, gây sốc cho tất cả bạn bè tôi và hầu hết bạn bè anh, vốn nghĩ rằng anh sẽ mãi mãi là anh chàng độc thân. Tôi nghe nhiều người phán đoán rằng trải qua tai nạn thập tử nhất sinh đã giúp anh chỉnh lại mục tiêu cuộc đời mình. “Kế hoạch của tôi vẫn ổn,” Jack ngây thơ nói với mọi người. “Chỉ có Ella là phải chỉnh lại thôi.”

Đêm trước đám cưới, em gái Tara của tôi đến dự bữa tối dành cho những vị khách ở xa. Con bé xinh xắn trong bộ đầm hồng, mái tóc đánh rối, những viên kim cương lóng lánh ở tai. Và không ai đi cùng con bé. Tôi muốn hỏi xem con bé thế nào, liệu con bé có được đối xử tốt không, rằng có hạnh phúc với Noah hay không. Nhưng mọi suy nghĩ về tình cảm của Tara với Noah Cardiff biến mất ngay khi tôi nhận ra con bé mang theo Luke.

Cậu bé như tiểu thiên sứ lộng lẫy với đôi mắt xanh, với và nắm mọi thứ, mỉm cười, và chảy dãi, quá đáng yêu để thốt nên lời. Tôi nồng nhiệt giơ tay ra, và Tara trao cậu nhóc cho tôi. Sức nặng của Luke áp vào ngực tôi, mùi hương và sự ấm của cậu nhóc, đôi mắt tròn tìm kiếm luôn cố thu mọi thứ vào, tất cả gợi cho tôi nhớ tôi sẽ không bao giờ trọn vẹn nếu thiếu cậu bé.

Trong hai tháng xa nhau, tôi đã cố dằn lòng mình với ý nghĩ rằng vào lúc nỗi đau thiếu vắng Luke phai nhạt đi, tôi có thể sẽ quên và tiếp tục sống. Nhưng khi tôi kéo cậu bé lại gần và vuốt ve mái tóc đen mềm mại, và bé cười với tôi như thể nhớ ra tôi, tôi biết chẳng có gì thay đổi. Tình yêu không bao giờ thay đổi.

Tôi giữ Luke trong lòng trong suốt bữa tối chính thức, lúc thì đứng lên đi loanh quanh với cậu bé, lúc thì bế bé lên tầng để thay bỉm, dù em gái tôi phản đối là con bé có thể tự làm. “Để chị cho,” tôi nói với con bé, cười to khi Luke nắm lấy chiếc vòng ngọc tôi đang đeo và cố níu vài viên đưa vào miệng. “Chị không ngại đâu, chị muốn tận dụng từng phút với bé.”

“Cẩn thận đấy nhé,” Tara cảnh báo, đưa tím bỉm cho tôi. “Giờ bé lẫy rồi đấy. Không cẩn thận là lăn xuống giường đấy.”

“Thật sao?” tôi hỏi Luke, mừng rỡ. “Con có thể lẫy rồi à? Con phải làm cho dì xem đấy nhé cưng yêu dấu.”

Bé gừ gừ đồng ý, dứt dứt vòng ngọc.

Khi Luke đã được thay bỉm mới, tôi bế bé đi xuống, bước đến bàn ăn tối. Tôi dừng lại khi thấy Jack và Tara đứng trong phòng, cả hai người say sưa nói chuyện. Jack liếc thấy tôi khẽ mỉm cười, nhưng mắt anh có vẻ cảnh giác, và căng thẳng, như thế có điều gì đó muốn nói với tôi. Và Tara có vẻ phòng thủ.

Họ đang nói về chuyện gì vậy nhỉ?

“Này,” tôi nói, nặn ra một nụ cười. “Hai người đang sợ em quên cách làm à?”

“Không hề,” Jack trả lời ngay. “Em đã thay đủ tã nên anh không nghĩ em lại quên nhanh thế.” Anh bước đến và hôn phớt lên má tôi. “Em yêu, sao em không để anh bế Luke một chút? Anh và cậu nhóc có chuyện cần nói với nhau.”

Tôi lưỡng lự đưa đứa bé đi. “Có lẽ một lúc nữa nhé?”

Jack nhìn thẳng vào mắt tôi, mặt anh ngay phía trên mặt tôi. “Nói chuyện với em gái em đi,” anh thì thầm, “Và nói đồng ý.”

“Đồng ý về chuyện gì cơ?”

Nhưng anh không trả lời. Anh bế cậu nhóc ra khỏi tôi, đặt bé nằm trên vai anh, và vỗ lên cái mông đầy bỉm. Luke thoải mái vắt vẻo trong vòng tay an toàn của Jack.

“Chuyện này không mất nhiều thời gian đâu,” Tara nói với tôi, trông có vẻ lưỡng lự và rụt rè. “Ít ra, em cũng không nghĩ thế. Có chỗ nào yên tĩnh để mình nói chuyện không?”

Tôi dẫn con bé đi lên chiếu nghỉ trên tầng lửng, chúng tôi ngồi trên mấy chiếc ghế da võng. “Về mẹ phải không?” tôi lo lắng hỏi.

“Ôi trời, không.” Tara ngước mắt nhìn lên trời. “Mẹ ổn. Mẹ không biết gì về em và Noah đâu, đương nhiên rồi. Mẹ chỉ biết là em có một bạn trai giàu có. Mẹ đang kể với mọi người là em đang hẹn hò với một người nhà Astro.”

“Mọi chuyện với Noah thế nào?” tôi lưỡng lự, không chắc có nên nói tên ông ta ra không.

“Tuyệt hảo,” con bé nói không do dự. “Em chưa bao giờ hạnh phúc đến thế. Anh ấy thật sự tốt với em, Ella ạ.”

“Chị rất mừng.”

“Em có nhà,” Tara tiếp tục, “và đồ trang sức, và ô tô… và anh ấy yêu em, anh ấy luôn nói như vậy. Em hy vọng anh ấy có thể giữ lời hứa với em…em tin anh ấy cũng muốn thế. Nhưng kể cả khi anh ấy không thể, thì đây cũng là khoảng thời gian đẹp nhất trong đời em. Em sẽ không đánh đổi nó vì bất kỳ cái gì. Chỉ là…gần đây em đang băn khoăn…”

Smooth Talking Stranger: Chap 23.1

smooth-talking-stranger3Sau khi Jack đã xét nghiệm và kiểm tra xong xuôi, bệnh viện giữ anh lại thêm sáu giờ để theo dõi. Sau đó, bà y tá hứa, anh có thể về nhà. Họ cho anh tắm và đợi trong phòng riêng, một phòng VIP được trang trí bằng giấy dán tường màu hạt dẻ và một chiếc gương có viền vàng lộng lẫy, một chiếc TV đặt trong kệ kiểu Victoria.

“Phòng này nhìn như nhà chứa ấy,” tôi nói.

Jack cáu kỉnh búng cái dây truyền để nó không vướng vào thanh chắn giường. Một y tá đã tháo kim cho anh đủ lâu để anh tắm, rồi sau đó lại ghim anh vào dù anh tuyệt vọng phản đối. “Anh muốn bỏ cái kim này ra khỏi tay anh. Và anh muốn chuyện quái gì đang xảy ra với Joe. Anh đau đầu phát điên lên, còn tay thì đau nhức.”

“Sao anh không uống một viên giảm đau mà họ cố đưa để anh uống?” tôi khẽ hỏi.

“Anh không muốn bỏ sót cái gì, phòng khi có tin tức của Joe.” Anh lướt qua hàng loạt kênh TV. “Đừng để anh ngủ quên nhé.”

“Được rồi,” tôi thì thầm, đứng cạnh anh. Tôi với tay vuốt ve mái tóc sạch sẽ ẩm ướt của anh, để đầu ngón tay tôi khẽ gại lên đầu anh.

Jack thở dài và nhắm mắt. “Tuyệt quá.”

Tôi tiếp tục vuốt tóc anh, khẽ gại gại như thể anh là con mèo lớn. Không đầy hai phút sau, Jack hoàn toàn ngủ gục.

Anh không cục cựa trong suốt bốn giờ liền, kể cả những lúc tôi đều đặn xoa dầu lên môi anh, hay khi y tá vào để thay bịch truyền và kiểm tra máy theo dõi. Còn tôi ngồi ngắm anh suốt thời gian đó, nửa sợ hãi là tôi chỉ đang mơ. Tôi không hiểu vì sao có thể yêu sâu đậm một người tôi mới chỉ quen một thời gian ngắn ngủi. Có vẻ như trái tim tôi đã chạy đua hết tốc lực rồi.

Cuối cùng khi Jack tỉnh dây, tôi cũng có thể nói với anh rằng em trai anh đã ra khỏi phòng phẫu thuật và đang trong tình trạng ổn định. Bác sỹ nói, với tuổi tác và sức khỏe của Joe, anh có khả năng cao sẽ bình phục tốt mà không có biến chứng gì.

Nhẹ nhõm, Jack bất chợt im lặng khi chúng tôi làm thủ tục ra viện, ký tá hàng loạt giấy tờ và nhận một tệp đơn thuốc chỉ dẫn trị bết bỏng. Anh mặc quần jeans và áo phông mà Gage mang đến, rồi Hardy lái xe đưa chúng tôi về 1800 đường Main. Sau khi thả chúng tôi xuống, Hardy sẽ quay lại bệnh viện Garner để chờ Haven đang muốn ở lại thêm với Joe một chút trong phòng chăm sóc đặc biệt.

Jack vẫn im lặng cho đến khi chúng tôi đi lên phòng anh. Dù đã được nghỉ ngơi ở bệnh viện, tôi biết anh vẫn còn kiệt sức. Lúc này đã quá nửa đêm, tòa nhà chỉ còn le lói ánh đèn, thang máy kêu bíp vang lên trong tĩnh lặng.

Chúng tôi đi vào phòng, rồi tôi đóng cửa. Jack có vẻ mơ hồ khi nhìn xung quanh mình, như thể anh chưa từng ở đây. Cảm thấy cần an ủi anh, tôi bước đến sau và choàng tay vòng qua eo anh. “Em có thể làm gì cho anh?” tôi dịu dàng hỏi. Tôi cảm thấy nhịp thở của anh, nhanh hơn tôi nghĩ. Cơ thể anh cứng lại, mọi múi cơ căng lên.

Anh quay lại nhìn chằm chằm vào mắt tôi. Cho đến lúc đó tôi vẫn chưa bao giờ thấy Jack như thế, vốn vẫn luôn tràn đầy tự tin, giờ lại có thể vô định và không chắc chắn đến thế. Muốn xoa dịu anh, tôi nhón chân lên và dâng hiến miệng tôi cho anh. Lúc đầu nụ hôn chỉ chớm nhẹ lên môi, nhưng anh túm lấy gáy tôi bằng một tay, và trượt tay kia quanh hông tôi, ấn tôi sát vào anh. Miệng anh nóng bỏng, mãnh liệt, mặn, và đòi hỏi.

Bứt khỏi nụ hôn, Jack kéo tay tôi vào phòng ngủ tối om. Hổn hển, anh túm lấy quần áo tôi với sự điên cuồng chưa từng được thể hiện trước đây.

“Jack,” tôi lo lắng nói, “chúng ta có thể đợi đến khi—“

“Bây giờ.” Giọng anh căng ra. “Anh cần em ngay.” Anh tuột cái áo phông ra, nhăn mặt khi nó chạm vào vết bỏng.

“Vâng. Được rồi.” Tôi sợ anh tự làm mình đau. “Từ từ thôi, Jack. Xin anh—“

“Anh không thể,” anh lầm bầm, với lấy gấu quần jeans của tôi, lóng ngóng hấp tấp.

“Để em giúp,” tôi thì thầm, nhưng anh gạt tay tôi ra và lôi tôi lên giường. Sự tự chủ của anh tan biến, bị xâm chiếm bởi sự kiệt sức và cảm xúc. Quần Jeans và quần lót của tôi trượt ra rơi xuống sàn. Quỳ xuống tách đùi tôi ra, Jack hạ người xuống giữa. Tôi nâng lên sẵn sàng, mở ra cho anh, cả hai chúng tôi đều căng thẳng hướng đến cùng một thứ.

Anh đâm vào mạnh mẽ, chọc sâu, âm thanh khàn khàn rung lên trong cổ anh. Đôi tay run rẩy của anh túm lấy tóc tôi, anh chiếm lấy miệng tôi trong những nụ hôn làm môi tôi thâm tím. Nhịp điệu bắt đầu dồn dập, gần hết sức mạnh tàn phá, và tôi đáp lại từng cái thúc sâu với sự chấp nhận dịu dàng. Ôm đầu anh trong tay, tôi kéo tai anh lại gần môi tôi, và tôi thì thầm tôi yêu anh nhiều đến thế nào, yêu anh hơn tất cả mọi thứ. Anh căng ra và thốt lên tên tôi, người anh run rẩy với sức mạnh trong sự giải thoát của anh.

Trước khi trời sáng, có lúc tôi thức giấc khi nhận biết đôi tay ấm áp đang lần khắp người tôi, những đầu ngón tay trượt lên xuống đùa giỡn. Jack đang ôm tôi từ phía sau, đầu gối anh uốn dưới đầu gối tôi khi chúng tôi nằm nghiêng. Ngược lại với lần bạo liệt trước, những cái vuốt ve của anh giờ rất nhẹ nhàng, trêu chọc khêu gợi tôi. Tôi thấy được khuôn ngực cứng rắn của anh sau lưng tôi, chỏm lông ngực mềm mại chải qua vai tôi làm tôi nổi da gà. Miệng anh chạm vào gáy tôi, răng khẽ nghiến lên làn da mỏng nóng rẫy, truyền một cơn run rẩy dọc theo xương sống.

“Chậm thôi,” Jack thì thầm, vỗ về tôi với tay anh, hôn gáy tôi, vuốt ve nó với lưỡi anh. Nhưng không thể nằm yên khi anh mơn trớn ngực tôi, bụng tôi, giữa hai đùi tôi, những ngón tay dài của anh trượt vào trung tâm cơ thể tôi. Tôi rên lên và mò mẫm cổ tay anh, nắm chặt, cảm nhận từng cử động nhỏ tinh tế của cơ và xương anh. Môi anh cong lên sau lưng tôi.

Anh gạt tay tôi ra, cánh tay khỏe mạnh ngoắc xuống đùi trên của tôi, nâng nó lên. Chỉnh mình vào giữa, anh đi vào sâu và dễ dàng, thì thầm, Anh yêu em, để nó ra đi, Ella, để anh có em… Anh rất thong thả, nhịp điệu mơ màng và chậm rãi, tôi càng cố cưỡng lại thì anh càng kéo dài ra. Chúng tôi cùng nhau vươn cao hơn, dần dần đến sau từng nhịp thúc, từng nhịp đập, từng hơi thở.

Chậm chạp rút ra, Jack lật tôi nằm sấp xuống. Anh tách tôi rộng ra và bất lực bên dưới anh. Những âm thanh lộn xộn vụt khỏi cổ tôi khi anh xâm nhập tôi lần nữa. Miệng anh chiếm lấy miệng tôi với sự dịu dàng khêu gợi, trong khi nhịp điệu rộn rã trong cơ thể chúng tôi vẫn không ngừng lại, những chuyển động mượt mà chỉ kéo ra nhiều thêm nhiều, thêm nhiều khoái cảm.

Mắt chúng tôi khóa chặt vào nhau, tôi chìm trong đôi mắt tối của anh, cảm nhận anh xung quanh tôi, bên trong tôi. Anh thúc nhanh hơn, sâu hơn, đi theo từng cơn thắt bên trong tôi, theo đuổi khoái cảm của tôi với những cái thúc mạnh và thỏa mãn cho đến khi anh nâng tôi dến cực khoái cao hơn và mạnh hơn tôi từng cảm thấy. Tôi kêu thét lên khi lên đỉnh, quấn tay chân quanh anh, trong anh Jack thốt lên tên tôi và vội vã phun trào trong tôi, những đợt sóng khoái cảm chậm chạp trào dâng rồi lại rút xuống từng cơn.

Một lúc lâu sau đó, Jack ôm cơ thể run rẩy của tôi và vuốt ve tôi trong im lặng.

“Anh đã bao giờ nghĩ nó có thể như thế này chưa?” tôi thì thầm.

“Có.” Anh vuốt ve tóc tôi và hôn trán tôi. “Chỉ với em thôi.”

Smooth Talking Stranger: Chap 22.3

chap11

Jack không động đậy. “Anh không sao. Họ chụp CT[1] rồi, không có máu. Họ chỉ muốn chụp MRI[2] để chắc chắn thôi.”

“Thế còn Joe thì sao?”

Mặt anh thoáng u ám. Đột nhiên trông anh trẻ trung và bồn chồn. “Họ không cho anh biết. Nó không ổn Ella. Nó gần như ngưng thở. Nó đứng ở bánh lái lúc động cơ phát nổ…có lẽ nó đang tệ như shit rồi.”

“Đây là bệnh viện hàng đầu thế giới, có bác sỹ giỏi nhất và trang thiết bị tối tân nhất,” tôi nói, một tay tôi thận trọng đặt lên má anh. “Họ sẽ chữa trị cho cậu ấy. Họ sẽ làm tất cả những gì họ cần phải làm. Nhưng…cậu ấy bị bỏng nặng lắm à?”

Anh lắc đầu. “Lý do duy nhất anh bị thương chút đỉnh là vì anh cố đẩy mấy mảnh vỡ cháy ra để tìm nó.”

“Ôi Jack…” Tôi muốn nghe mọi thứ anh đã phải trải qua, mọi chi tiết. Tôi muốn xoa dịu anh bằng mọi cách có thể. Nhưng có thời gian cho chuyện ấy sau. “Bác sỹ đang nói chuyện với gia đình anh trong phòng chờ. Đến xem ông ấy nói gì đi.” Tôi liếc anh đe dọa. “Rồi sau đó anh quay về đi chụp MRI ngay. Có thể họ đang tìm anh đấy.”

“Họ có thể chờ.” Anh trượt một cánh tay qua vai tôi. “Em nên nhìn cô ý tá tóc đỏ cứ lởn vởn quanh anh. Người phụ nữ hách dịch nhất mà anh biết.”

Chúng tôi đi vào phòng chờ, “Này mọi người,” tôi run run nói. “Nhìn xem cháu tìm thấy ai đây.”

Jack lập tức bị vây kín bởi gia đình mình, Haven chạy tới anh đầu tiên. Tôi lùi lại, vẫn không thở nổi, nhịp tim vẫn điên loạn.

Không có câu nói dí dỏm nào khi Jack ôm Liberty và em gái mình. Anh quay sang bố và ôm ông, mắt anh long lanh khi nhìn thấy giọt nước mắt rơi xuống đôi má dày của bác Churchill.

“Con ổn chứ?” bác Churchill khàn khàn hỏi.

“Vâng, bố.”

“Tốt.” Rồi Churchill chạm vào mặt con trai với một cái vỗ nhẹ ngắn.

Quai hàm Jack xoắn lại, anh hắng giọng. Anh có vẻ nhẹ nhõm khi quay sang Hardy, hai người nửa ôm nửa vỗ vai nhau,

Gage là người cuối cùng, ôm lấy vai Jack và chăm chú rà soát người anh. “Trông chú như shit ấy,” anh nhận xét.

“Mẹ kiếp anh,” Jack nói, và hai người lại ôm nhau mạnh mẽ, hai mái đầu sẫm ghé sát nhau. Jack vỗ vài cái lên lưng Gage, nhưng anh, nghĩ đến tình trạng của trai, chỉ vỗ lại nhẹ hơn nhiều.

Jack hơi lảo đảo và lập tức bị dúi xuống ghế.

“Anh ấy bị mất nước,” tôi nói, bước đến cây nước trong góc và rót đầy cốc nước giấy,

“Sao con không được truyền nước?” Churchill hỏi, đi quanh con trai.

Jack chìa bàn tay có kim giữ ven truyền tĩnh mạch vẫn đang được giữ lại bằng mẩu băng keo. “Người ta dùng cả một mũi kim to, cảm giác như có 6 cái móng luồn vào mạch con ấy. Nên con xin cái gì đó nhỏ hơn.”

“Vãi đái,” Gage trìu mến nói, xoa đỉnh đầu cứng nhắc tóc của Jack.

“Joe thế nào rồi?” Jack hỏi, lấy cốc nước từ tay tôi và uống hết liền trong vài hơi.

Họ liếc sang nhau – không phải dấu hiệu tốt – và Gage trả lời thận trọng. “Bác sỹ nói Joe bị đa chấn chương, có một vết bỏng nhẹ ở phổi. Phải mất một thời gian thì phổi mới trở lại bình thường được, có khi đến cả năm. Nhưng nó có thể bị nặng hơn thế rồi. Joe bị suy hô hấp và bị thiếu oxy trầm trọng – nên người ta đang cho thở oxy hỗ trợ. Nó sẽ phải ở lại thêm trong phòng chăm sóc đặc biệt. Nó có thể nghe được một tai, còn tai kia thì không. Sớm thôi, chuyên gia sẽ cho chúng ta biết việc giảm thính lực đó có phải là vĩnh viễn không.”

“Thế cũng tốt,” Jack nói, “Dù sao thì có bao giờ Joe chịu lắng nghe đâu.”

Gage cười nhanh, nhưng điềm đạm nhìn xuống em trai. “Nó sắp phẫu thuật, vì chảy máu trong.”

“Ở đâu?”

“Hầu hết là ở bụng.”

Jack nuốt xuống nặng nhọc. “Tệ đến thế nào?”